"Thật sự là... kim phẩm đoái công khoán..."
Trần Trí Minh nhìn chằm chằm vào đoái công khoán trên tay Văn Thanh Dao, sắc mặt từ khinh thường chuyển sang chấn kinh, rồi lại từ chấn kinh biến thành nghi hoặc, mờ mịt.
"Văn Thanh Dao, ngươi có thứ tốt bực này, sao không tự mình dùng?"
"Kim phẩm đoái công khoán của ngươi rốt cuộc từ đâu ra? Lần trước nghe nói có người đánh rớt ra thứ này cũng đã là chuyện của năm năm trước, khi đó là người chơi Bàn Cổ cày được từ một nhiệm vụ cực kỳ đỉnh cấp, ngay trong ngày đã bị tập đoàn lớn của Bàn Cổ thu mua."




